Hương sấu

Hương sấu 1 Chiều. Nắng đổ xiên trên phố vắng. Gió ùa qua để lại trên hè, trên đường một thảm lá vàng óng lấp loá trong chiều chạng vạng. Sấu đang trong mùa thay áo. Thấp thoáng trong đám lá non mơn mởn là những chùm hoa li ti màu trắng ngà. Ly cà phê đắng ngắt đánh thức cả một vùng tuổi thơ. Đâu đó trong miệng còn phảng phất vị chua chua ngòn ngọt của những chiếc lá sấu non.

 

Sấu. Không hiểu ai đặt tên cho loài cây này, phải chăng nó bắt nguồn từ lớp vỏ sần sùi, xấu xí hay vì một lẽ nào khác. Nhưng ngược với cái tên không đẹp ấy nó lại là một thứ gia vị quen thuộc trong mùa hè oi ả của người miền Bắc. Tuỳ theo quả xấu non, vừa, hay chín mà chế biến các món ăn khác nhau, để lại những hương vị khác nhau. Mỗi mùa sấu về chị tôi thường chọn mua những quả sấu non cỡ ngón tay cái con trẻ, quả sấu mà cái hạt của nó vẫn còn chưa kịp cứng về ngâm. Bữa cơm ngày hè có bát nước rau muống luộc đánh sấu, vài bìa đậu mơ rán rôn rốt, làm cho bát nước mắm không còn gắt, ngay cả quả sấu quắt queo kia cũng đủ khiến ai nếm thử một lần còn nhớ mãi. Lâu rồi từ khi chị chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh sinh sống không ai làm cho lít nước mắm ngon nhưng rồi công việc cứ ào ào cuốn ta theo vòng xoáy để khi nhớ ra cũng là lúc một mùa sấu đã đi qua. Bỗng lại thấy thương mẹ, thương chị cũng đang vắt dần sức lực cho gia đình giữa bốn bề khó nhọc của cuộc đời. Cái màu vàng của lá giữa chiều hè nhức nhối quá, có bao điều mình đã bỏ phí, có bao điều muốn làm không biết có làm được không đây…

Căn phòng làm việc nhìn ra phố Hai Bà Trưng lúc nào cũng ồn ào tiếng nhạc, tiếng xe bên cạnh những hàng sấu già mốc meo thân thuộc quá. Một ngày không đi làm cũng thấy nhớ, nhớ cả những cành cây khô trắng trơ trọi giữa đám lá xanh. Thành phố vẫn lớn lên từng ngày, những ngôi nhà cổ cứ thu hẹp dần, cây cối cũng trở lên nhỏ nhoi giữa các toà cao ốc. Tất cả sẽ ra sao nếu một ngày kia hàng sấu kia biến mất. Nhiều chiều mưa đứng ngắm hàng cây vặn mình trong gió lại nhớ cái thuở trèo me, trèo sấu bị bắt vừa mếu máo xin tha vừa tìm cách giấu chứ không chịu để bị thu hết. Có những chiều trốn học đi chơi, gặp mưa sấu rụng thế là chiếc áo may ô mới cũng thành chiếc túi đựng. Bị bố đánh, rơi túi làm sấu ộc cả ra đường lăn lông lốc như bi ve, xe đi qua cán lên kêu rôm rốp… vừa tiếc lại vừa sợ.

Cứ trước mỗi mùa mưa bão thành phố lại tỉa cành cho cây. Nhiều khi cả những cành to bằng bắp đùi cũng bị ngả xuống không thương tiếc mặc cho nhựa ròng ròng chảy. Thôi thì vì cái này phải hy sinh cái khác cũng đành nhưng nhiều khi gặp những thân bị xé làm đôi mà chẳng biết vì sao để lại trong một khoảng trống nhức nhối trong lòng bao người. Lại nhớ mẹ bảo cây cối cũng giống như con người, nó cũng biết đau, đối xử ác với nó cũng có ngày nó sẽ trả thù đấy. Chợt thấy buồn khi chỉ vì hai ba mét vuông đất mà người ta tước vỏ , chôn vôi vào gốc tìm mọi cách cho cây chết. Nghe nói người ta có một dự án mở đường và như thế sẽ có không ít hàng cây cổ thụ quý sẽ mất đi, chẳng hiểu nên buồn hay nên vui nữa…..

Mùa hè mẹ tôi thường nấu chè sấu. Vẫn đường, vẫn gừng, vẫn sấu mà cốc chè đậm khác hẳn ở các hàng. Mỗi buổi trưa ngủ dậy, trước khi đi làm ngồi ăn một ly chè sấu mẹ để phần sẵn trong tủ lạnh chợt thấy tỉnh táo hơn, dường như cái vị chua, cay, ngọt ấy xộc vào từng mạch máu li ti làm bừng dậy cả những tế bào nhỏ nhất. Mùa sấu này mẹ đang ở bệnh viện, ai nấu chè đây? Có thời gian nhâm nhi ly chè sấu mà nghiền ngẫm mọi chuyện qua các vị của chè mới thấy thú. Nó đâu chỉ là một món giải khát thông thường mà trong đó còn có cả bao thăng trầm, cách đôí nhân xử thế của đời người và cái vị chè của mỗi người nấu khác nhau ấy cũng chính là do những gì họ trải qua và chắt lọc lên.

Nhớ những lần cùng đám trẻ hàng xóm hì hụi trèo lên mái nhà bằng đường ống nước nhặt những quả sấu chín vàng rơi rìa máng nước để rồi ngồi cắn chung với nhau cùng ngắm phố vừa kể những ước mơ của mình. Và biết bao trò nghịch ngợm của con trẻ lại ùa về mỗi khi rùng mình bắt gặp vị chua của sấu nhắc mình sống sao cho có ích hơn. Đâu rồi cái buổi chiều ngồi thách nhau ăn sấu chín sau trận ốm dậy. Những quả sấu vàng xuộm, giòn giòn chua chua chấm muối ớt cay xé lưỡi cứ tưởng như thay cơm được. Sau buổi ấy mỗi đứa tứ tán một nơi…..

 Một mùa sấu nữa lại về. Và bao công việc mới, bao điều phải làm mới đang chờ ở phía trước, cũng bắt đầu từ hương sấu…

Theo Quê Hương

Gửi một bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Kêu gọi hành động hình ảnh biểu ngữ
x

Lost Password